Giá vốn hàng bán, hay COGS, là chi phí trực tiếp để sản xuất các sản phẩm hoặc dịch vụ bạn đã bán trong một khoảng thời gian. Nó bao gồm nguyên vật liệu, nhân công sản xuất và vận chuyển. Nó không bao gồm tiền thuê, lương văn phòng và marketing. Phép thử rất đơn giản: nếu chi phí biến mất khi bạn không bán được gì, nó thuộc về COGS.
Một ví dụ. Nếu bạn bán một chiếc ghế với giá 200 euro và gỗ cùng công lắp ráp tốn 80 euro, COGS của bạn là 80 euro.
COGS quyết định số tiền còn lại từ mỗi lần bán trước khi bạn trả bất kỳ chi phí cố định nào. Với một sản phẩm hữu hình, nó thường bao gồm nguyên vật liệu, bao bì, nhân công sản xuất và vận chuyển đầu vào. Với phần mềm, nó hẹp hơn: hosting, phí thanh toán và hỗ trợ tăng theo số lượng người dùng. Với một doanh nghiệp dịch vụ, nó chủ yếu là số giờ công của những người thực hiện công việc.
Ví dụ minh họa cho một cửa hàng trực tuyến. Bạn bán một chiếc đèn với giá 120 euro. Chiếc đèn tốn của bạn 45 euro từ nhà cung cấp, 6 euro cho bao bì và 9 euro cho vận chuyển. COGS là 60 euro, nên lợi nhuận gộp mỗi chiếc đèn là 60 euro. Bán 500 chiếc đèn mỗi tháng và bạn tạo ra 30.000 euro lợi nhuận gộp để trang trải tiền thuê, lương và quảng cáo.
Sai lầm phổ biến nhất là đưa mọi thứ vào COGS. Tiền thuê văn phòng, kế toán, ngân sách quảng cáo và lương của chính bạn với tư cách người sáng lập là chi phí vận hành, không phải COGS. Đưa chúng vào COGS khiến biên lợi nhuận của bạn trông tệ hại, có thể dẫn đến việc bạn từ bỏ một sản phẩm trong khi vấn đề thật sự nằm ở chi phí cố định.
Sai lầm thứ hai là về thời điểm. COGS thuộc về kỳ mà bạn bán hàng hóa, không phải kỳ mà bạn mua nó. Nếu bạn mua 1.000 chiếc đèn vào tháng Một và bán 200 chiếc vào tháng Hai, chỉ có chi phí của 200 chiếc đèn, tức 12.000 euro, xuất hiện trong tháng Hai. Phần còn lại vẫn nằm trong hàng tồn kho.
Bản kế hoạch tài chính mà Foundor tạo ra liệt kê COGS như một dòng riêng, để bạn có thể đọc lợi nhuận gộp trước chi phí cố định.
